Em hãy kể một kỉ niệm sâu sắc về một người bạn thân có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm Chi Tiết

Bí quyết Hướng dẫn Em hãy kể một kỉ niệm thâm thúy về một người bạn tri kỷ có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm Mới Nhất


Heros đang tìm kiếm từ khóa Em hãy kể một kỉ niệm thâm thúy về một người bạn tri kỷ có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm 2022-04-17 17:50:10 san sẻ Kinh Nghiệm về trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết.







Tình bạn la một trong những điều quan trọng nhất so với từng người. Nó đi cùng ta qua nhiều năm tháng và ngày ngày hôm nay, khi đã trưởng thành, em mới cảm nhận được hết những giá trị của tình bạn đã mang lại cho từng toàn bộ chúng ta. Với em thì tình bạn đẹp tuyệt vời nhất đó là tình bạn của thời học viên bởi khi đó, toàn bộ chúng ta chỉ là những đứa trẻ ngây thơ, không chút tạp niệm và không tồn tại bất kể điều gì tác động tới tình bạn. Khi ấy, toàn bộ chúng ta thận thiết với nhau bởi tình cảm thực sự xuất phát từ chính trái tim của tớ mà không hề toan tính. Và em cũng luôn có thể có thật nhiều những kỉ niệm khó quên với Linh- người bạn tri kỷ trong suốt trong năm đi học của tớ.


Linh cùng em là hai người bạn tri kỷ với nhau từ lúc còn học lớp bốn. lúc nào hai đứa cùng đi cùng nhau trên khắp mọi nẻo đường, cùng đi học, cùng đi ăn quà, thậm chí còn là một cùng nhau trốn cha mẹ để đi dạo. Và có lẽ rằng gây ấn tượng nhất trong em là có lần chúng em đã cùng nhau đi dạo, tụ tập ở trong nhà một người bạn một ngày dài cùng với hai người bạn khác cùng bàn. Buổi sáng, em và Linh cùng nhau đi chung một chiếc xe đạp điện, từng người phụ trách mang một thứ đồ dùng đi cùng: em thì mang khoai lang, Linh mang bột mỳ. Tới nơi hai người bạn kia đã tới đó từ trước, chúng em cùng nhau bật đĩa nhạc mới sắm và tập nhảy theo những nhóm nhảy trên màn hình hiển thị và thu âm những ca khúc mà chúng em đã hát theo. Có thể nói là vui biết chừng nào, bởi có đôi lúc bản thân toàn bộ chúng ta cũng luôn có thể có những điều mà chúng nó ta muốn làm nhưng không thể, chỉ khi có những người dân bạn tri kỷ ở cạnh mình, có cùng những ý nghĩ với mình thì tình cảm ấy tâm lý ấy mới được thể hiện hết toàn bộ.


Hát hò xong, toàn bộ cùng nhau nấu ăn. Chỉ là những đứa trẻ nên toàn bộ cùng làm những món ăn đơn thuần và giản dị như: khoai lang tẩm bột và bánh đa cùng tương ớt. những món ăn này đã hỗ trợ mấy đứa trẻ gần nhau hơn và đó là lần thứ nhất chúng em đã cùng nhau nói lên ước mơ của tớ. Những ước mơ tuy giản dị nhưng không phải lúc nào thì cũng nói cùng với cha mẹ mà chỉ trọn vẹn có thể tâm sự cùng với những người dân bạn. và cho tới tận hiện giờ, có người đã đi theo như đúng tâm lý của tớ thời gian lúc bấy giờ cũng luôn có thể có những người dân không theo con phố ấy nhưng mỗi lần nhớ lại em vẫn luôn cảm thấy xúc động.


Tình bạn đẹp tuyệt vời nhất là lúc mà toàn bộ chúng ta luôn có xuất phát điểm từ chính trái tim và tấm lòng của tớ. Theo thời hạn, con người sẽ dần dần lớn lên nhưng những kỉ niệm của toàn bộ chúng ta thì vẫn còn đấy mãi cho tới tận hiện giờ. Bởi thế nên toàn bộ chúng ta ai cũng nên học cách nâng niu những kỉ niệm để trọn vẹn có thể không hối hận vì đã để thời hạn trôi qua một cách nhanh gọn mà không đọng lại được bất kể một điều gì.



Bài viết tìm hiểu thêm


Cuộc sống con người là yếu tố hòa giải và hợp lý của nhiều thứ tình cảm rất khác nhau, không riêng gì có là tình thân mà còn là một tình thầy trò, tình yêu…và cả tình bạn. Mỗi toàn bộ chúng ta, ai cũng luôn có thể có những người dân bạn tri kỷ và kỉ niệm thâm thúy với những người bạn ấy. Nhớ lại người bạn tri kỷ của tớ, tôi lại nhớ về kỉ niệm thâm thúy của chúng tôi.


Người bạn tri kỷ của tôi đó là người hàng xóm bằng tuổi, cùng lớn lên với tôi. Bạn ấy có một chiếc tên rất hay, Mai Linh. Trong ấn tượng của tôi, Mai Linh là một cô nàng nhỏ nhắn, xinh xắn với nước da trắng hồng rạng rỡ. Mái tóc ngắn ngang vai mềm mượt như nhung, hai má núm đồng xu tiền và chiếc răng khểnh rất duyên. Đôi mắt Mai Linh tròn xoe, đen láy và đôi môi đỏ mọng chúm chím. Nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi khiến mọi tình nhân thích. Ngoại hình xinh xắn, tính cách bạn ấy cũng rất tốt. Mai Linh hòa nhã, thân thiện, rất chăm chỉ chỉ và tốt bụng.


Nhà Linh ở ngay cạnh nhà tôi, từ nhỏ chúng tôi đã cùng chơi đùa, cùng đi học với nhau. Ngày ngày dắt tay nhau đi học, đến trường, rồi lại đợi nhau mọi khi tan học. Trong quãng thời hạn ấy, có một kỉ niệm mà đến tận sau này tôi vẫn luôn ghi nhớ. Một chiều ngày đầu hạ năm lớp 6, như thường lệ đồng hồ đeo tay điểm 13 giờ 30 phút, tiếng gọi thánh thót như chim sơn ca của Mai Linh vang lên ngoài cổng. Tôi dậy muộn nên chạy vội đi, để mặc tiếng nhắc nhở của mẹ rằng trời sẽ mưa to, phải cầm áo mưa đi vì tối nay cha mẹ về rất muộn.


Chúng tôi vẫn vui vẻ cùng nhau đạp xe đến trường, trò chuyện về những việc thú vị. Chiều hôm ấy, trời đổ mưa tầm tã, không tồn tại sấm chớp mà mưa cứ nặng hạt không dứt. Tiếng chuông tan học đã vang lên mà trận mưa ngoài sân vẫn trút nước ào ào. Nhìn những bạn lần lượt ra về, lòng tôi buồn bã và lo ngại vô cùng. Tôi nhớ lại lời mẹ dặn, thầm tự trách và nghĩ mình sẽ phải đội mưa về nhà một mình. Ngay lúc ấy, Mai Linh chợt xuất hiện trước mắt tôi, cô bạn dắt xe gọn vào mái hiên trước cửa lớp tôi, vẫy vẫy chiếc áo mưa trong tay, giọng nói át cả tiếng mưa:




– Gửi xe ở bác bảo vệ, toàn bộ chúng ta cùng về.


Trong ánh nhìn bất thần của tôi, Mai Linh đưa balo của tớ cho tôi, khoác áo mưa dặn tôi đợi rồi ra nhà để xe, dắt xe đạp điện của tôi đi gửi bác bảo vệ. Xong xuôi, bạn ấy quay trở lại lớp, bảo tôi chui vào phía sau áo mưa để nhanh gọn về nhà khỏi trời mưa nặng hạt. Cứ như vậy chúng tôi cùng khoác chung một chiếc áo mưa. Mai Linh chở tôi trên chiếc xe cào cào của tớ, tôi áp má vào sống lưng cô bạn để tránh mưa. Chiếc áo mưa không thật rộng để che hết cả hai đứa, mưa xối xả ướt đẫm cả khuôn mặt xinh xắn của Mai Linh và hai chân để bên phía ngoài của tôi. Trên con phố trắng xóa một màn mưa, người bạn tri kỷ của tôi đạp xe như bay. Về đến nhà tôi, cả hai đứa đều ướt, run cầm cập vì lạnh. Trời mưa lại tối om, Mai Linh hiểu tôi sợ nên ở lại cùng tôi. Hai đứa không thay quần áo, cứ để như vậy, ngồi luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Khi cha mẹ tôi về, Mai Linh mới tạm biệt tôi.


Sáng hôm sau, tôi và Mai Linh đều bị cảm lạnh, cha mẹ hai nhà đều trách mắng không thôi. Chúng tôi vẫn cùng nhau đi trên con phố quen thuộc thường ngày, rồi không hẹn mà cùng hắt hơi khi có cơn gió lạnh thổi qua. Dù mũi rất khó chịu và cổ họng khô rát, chúng tôi lại hàng loạt bật cười. Lẫn trong tiếng chim hót líu lo và tiếng xào xạc của lá là tiếng cười khàn khàn, giòn tan của hai cô học trò nhỏ. Chúng tôi bị cảm lạnh suốt một tuần liền. Sau lần đó, hai đứa dường như gắn bó, thân thiết hơn. Mỗi lần nhìn thấy mưa, trong tâm lại nhớ về kỉ niệm ngốc nghếch mà thâm thúy ngày ấy.


Mai Linh là người bạn tri kỷ mà tôi yêu quý nhất. Kỉ niệm trong trận mưa mùa hạ đó dù chỉ là một trong số thật nhiều kỉ niệm của chúng tôi nhưng nó lại là kỉ niệm thâm thúy nhất. Tôi cảm thấy vô cùng như ý khi gặp được người bạn tri kỷ như Mai Linh.


=> Trên đấy là nội dung bài viết tìm hiểu thêm. Tuy nhiên, nếu người mua học viên nào muốn viết theo ý mình thì ConKec có dàn ý để những bạn dễ viết bài.


1. Mở bài


Dẫn dắt, trình làng người bạn tri kỷ của tớ và kỉ niệm thâm thúy với những người bạn tri kỷ đó


2. Thân bài


  • Miêu tả, trình làng khái quát về ngoại hình và tính cách người bạn tri kỷ của em

    • Bạn ấy có hình dáng ra làm thế nào, gây ấn tượng gì với em?

    • Tính cách bạn ấy ra làm thế nào? Vui vẻ, thân thiện, tốt bụng hay đậm cá tính, nhanh nhẹn

  • Tình bạn của em và bạn ấy đã nâng dãn bao lâu?

  • Kể rõ ràng kỉ niệm thâm thúy nhất với bạn tri kỷ của em

    • Kỉ niệm ấy xẩy ra vào thời hạn nào?

    • Kể hành vi của em và bạn tri kỷ em về kỉ niệm ấy: ví dụ cùng nhau vượt qua trở ngại, cùng nhau đội mưa về nhà…

    • Tả khung cảnh về kỉ niệm thâm thúy ấy

    • Cảm xúc của em khi trải qua kỉ niệm ấy.

  • Sau kỉ niệm ấy, tình bạn của em có điều gì thay đối không? Gắn bó, thân thiết hơn…

3. Kết bài


  • Tình cảm của em dành riêng cho bạn tri kỷ của tớ

  • Cảm xúc khi nhớ lại kỉ niệm thâm thúy ấy.



Em tìm hiểu thêm:




Mỗi người đều phải có những bí mật riêng mà không tồn tại ai được xâm phạm, đó là câu nói mà tôi luôn tự nhủ mọi khi máu tò mò nổi lên trong người tôi cũng là bài học kinh nghiệm tay nghề nhớ đời làm tôi suýt đánh mất tình bạn vì trót tò mò xem trộm nhật ký của bạn. Trong ngăn kí ức của tôi, chứng minh và khẳng định tôi sẽ quên đi nhiều thứ, nhưng tôi sẽ không còn lúc nào quên được một lần tôi trót xem nhật kí của Nga. Nga là cô bạn tri kỷ của tôi từ hồi còn bé nên tôi rất hiểu tính Nga. Vừa dễ mến vừa khoan dung, độ lượng lại còn rất lấy được lòng những bạn trong lớp.


Trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, tung tăng trên vỉa hè vừa đi vừa hát trên tay cầm mấy quyển sách mà tôi mới vừa mua định mang sang cho Nga cùng đọc vì sở dĩ hai đứa có cùng sở trường. Như thường lệ tôi biết chắc ngày hôm nay ba mẹ Nga không tồn tận nhà nên vừa xộc vào cổng, tôi vừa cười vừa nhìn quanh vừa kêu to:


– Lép ơi! Mình đến rồi!


Lép là cái biệt danh thân quen mà tôi vẫn gọi Nga thường ngày. Từ sau nhà, tiếng dép lạch cạch cùng với giọng nói của Nga vang lên:


– Ừ! Tớ đây! Vào nhà đi chờ tớ một lát, đang rửa bát!


Tôi chạy ào lại phòng Nga, nằm dài trên chiếc giường đầy gấu bông của bạn ấy. Đưa mắt nhìn quanh một lượt tôi bật dậy, lại góc học tập của Nga. Là bạn rất thân nên chúng tôi thích đọc sách như nhau, nhất là truyện tranh. Kệ sách của Nga đủ những loại đến nỗi đầy kín cả. Tôi đang lựa cho mình một quyển sách vừa lòng nhưng sao quanh đi quẩn lại tìm chẳng thấy. Đang loay hoay thì tôi thấy một khe hở nhỏ cạnh kệ sách, vốn dĩ bản tính hay tò mò nên tôi bèn thò tay vào lấy ra xem thử. Thì rút ra được một cuốn sổ. Lúc này mắt tôi bỗng sáng bừng lên khi thấy một cuốn sổ được trang trí rất thích mắt, xinh xắn và trông thật dễ thương. Trên mặt cuốn sổ còn được ghi dòng chữ “Những dòng tâm sự của tôi”. Ôi không đấy là nhật kí của Nga. Tôi nghĩ thầm và định để vào chỗ cũ, nhưng sao lại cứ ngập ngừng, tôi hình như tôi muốn biết thêm về Nga tôi muốn biết xem Nga ghi những gì? Tôi không kiềm chế được đôi tay mình và đã mở nó ra. Tôi biết hành vi như vậy này là đã xâm phạm đời tư thành viên của Nga nhưng sao tôi lại không kìm được hai con mắt mình, không kìm được sự tò mò của mình mình. “Trời ơi! Lẽ nào môi trường sống đời thường của Nga là như vậy?”. Bỗng tôi giật bắn mình, Nga đang đứng ngay trước mặt tôi, Nga hét lên:


– Bạn…bạn thật là quá đáng!


Thời gian ngay thời gian lúc bấy giờ đây trong tưởng tượng của tôi cứ như nó đang tạm ngừng lại để đếm từng nhịp tim, hơi thở của tất cả hai. Chợt đâu đó, một cơn gió thoáng qua nhè nhẹ từ khung hành lang cửa số kế bên làm tóc tôi bay, gió như đang muốn xoa dịu đi cái không khí căng thẳng mệt mỏi thời gian lúc bấy giờ. Mọi vật như đã và đang đứng yên, ngay thời gian lúc bấy giờ tôi cảm nhận được nhịp đập trái tim của Nga hình như nó cũng đang rất khó chịu. Tay tôi run cầm cập, cuốn nhật kí như nặng hơn rơi bộp xuống đất vì đôi tay của tôi không hề một chút ít sức lực nào nữa, tôi đứng trân trân, bất động, không nói được lời nào. Ánh mắt Nga thời gian lúc bấy giờ sáng bừng lên nhìn thoáng qua trọn vẹn có thể cảm nhận ra đó là một ánh nhìn tức giận nhưng tôi nhìn kĩ và thấy được tiềm ẩn bên trong là yếu tố yếu ớt. Ánh mắt như đang muốn khóc nó cứ rưng rưng làm lòng tôi thêm nặng trĩu. Lúc đó, nét mặt Nga đỏ bừng lên, như đang ngại ngùng điều gì đó. Chắc tôi sẽ không còn lúc nào quên được ánh nhìn rưng rưng, đôi môi run lẩy bẩy đầy tức giận của Nga lúc đấy. Tôi vụt chạy đi như thể để trốn tránh ánh nhìn ấy, mà lòng nặng trĩu. Tôi có cảm hứng như đường về ngày hôm nay xa hơn. Cứ chạy mãi chạy mãi mà chân tay cứ mỗi lúc một nặng hơn…


Từ lúc quen nhau đến giờ, tôi và Nga đã cùng nhau trải qua bao nhiêu là chuyện vui buồn nhưng đó là lần thứ nhất tôi thấy Nga rất khó chịu với tôi như vậy. Tôi chạy, chạy như có ai đó đang đuổi theo mình-là ánh nhìn ấy. Tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự rất khó chịu mà Nga đã ném cho tôi, sợ cả chính việc mà tôi vừa làm. Về đến nhà, tôi đóng sập cửa phòng mình lại, thở hổn hển như một kẻ ăn trộm vừa bị rượt bắt, bần thần ngồi xuống ghế, tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy? Tại sao tôi lại không thể thắng lợi nổi sự tò mò của chính mình? Tại sao? Tôi buồn chán quăng cả chồng sách xuống đất, vậy là tiêu tan ý định khai trương mở bán mấy quyển sách mới, Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt không yên.


Tối hôm đó, tôi nằm trên giường mà lòng cứ day dứt mãi, trằn trọc không thể nào chợp mắt được. Tôi thầm ước ước gì chuyện đó chưa lúc nào xẩy ra và ngày mai tôi lại trọn vẹn có thể cùng Nga vui vẻ đi học. Tôi tâm lý miên man, nhớ lại những trang nhật kí viết trong nước mắt của lép tôi buồn. Làm sao trọn vẹn có thể tưởng tượng được rằng mái ấm gia đình Lép không hề niềm hạnh phúc, suốt ngày Lép phải nghe những trận cãi vã của cha mẹ mình. Tôi không tin vào những gì tôi đã đọc, càng nghĩ tôi lại càng thấy thương Lép hơn. Lúc này, trong đầu tôi tưởng tượng ra hình bóng của Lép đơn độc và buồn bã trong tòa nhà lớn. Vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng mình hiểu về Lép rõ lắm. Tôi muốn san sẻ cùng Lép, muốn an ủi và làm hòa với Nga. Giờ tôi mới hiểu, mới biết Lép đúng là một cô nàng đậm cá tính, tự tin và đầy nghị lực sống. Mọi ngày qua lại với Lép thường xuyên nhưng chính vì sự tự tin, bản lĩnh và nghị lực của Lép đã lấp đi những nỗi buồn của Lép đến nỗi chính tôi cũng không thể nào nhận ra. Nhưng tôi lo Nga vẫn trách móc, vẫn giận tôi và Nga sẽ chẳng lúc nào nói với tôi một lời nào cả bởi tôi đã vô tình xen vào bí mật đau buồn mà Nga hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim mình lâu nay không hề san sẻ tâm sự với ai. Cứ thế, suốt cả một đêm, tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn, day dứt.


 


Sáng hôm sau, tôi quyết định hành động sẽ nói lời xin lỗi với Nga. Tôi đi học sớm hơn thường ngày, đứng chờ Nga dưới gốc cây đầu đường nơi mà chúng tôi vẫn thường hẹn nhau cùng đi học. Vừa đứng ngóng về phía Nga tôi vừa tự nhủ lòng lấy hết can đảm và mạnh mẽ để lý giải cho Nga hiểu. Nga đang từ từ rảo bước đến gần tôi, đứng trái chiều với tôi nét mặt Nga khác hoàn toàn mọi ngày, im re, nghiêm khắc nhìn tôi rồi bước tiến tiếp không một lời chào hỏi. Tôi bồn chồn, quay sống lưng lại, chưa chứng minh và khẳng định nên làm gì. Chạy thất nhanh về phía Nga, tôi nắm lấy tay Nga nhìn thẳng vào mặt cậu ấy nói khẽ:




– Lép ơi! Cho mình xin lỗi nha! Mình…không cố ý làm vậy đâu mà.


Nga nhìn tôi với nét mặt buồn, nói nhỏ:


– Những gì cậu đã đọc, đừng nói với ai nha! giữ bí mật giúp mình.


Tôi cười khì:


– Được mà.


Rồi Nga cười, tôi biết lúc đó Nga đã tha lỗi cho tôi. Mọi nỗi buồn lúc đầu tan biến đi đâu mất. Tôi và Nga vẫn nói cười vui vẻ như ngày nào.


Trông kìa! những chú chim bay lượn trước mắt chúng tôi như đang múa hát ríu ron, nắng dường như cũng ấm cúng hơn ban sơ để sưởi ấm chúng tôi hay đang sưởi ấm tình bạn tri kỷ thiết này. Giờ thì như đang chọc ghẹo mấy chị hoa cỏ dại bên đường, cứ thổi mãi…thổi mãi. Tất cả..toàn bộ như đang chúc mừng, vui vẻ vì tôi và Nga đã thân thiện như xưa.


Vừa nói cười vui vẻ với Nga tôi vừa thầm nghĩ về những điều mà tôi đã lén đọc được trong quyển nhật kí của Nga. Như thể nhắc với tôi rằng tôi chưa lúc nào hiểu được người bạn tri kỷ, những biểu lộ bên phía ngoài không thể nói lên được phẩm chất bên trong của một con người. Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng từ nay nên quan tâm, san sẻ, tâm sự với Nga nhiều hơn thế nữa để phần nào vơi đi được nỗi đơn độc, tủi thân của Nga.


Tuy đó là một lần sai phạm nhưng cũng từ đó tôi mới rút ra được một bài học kinh nghiệm tay nghề đáng quý, đáng nhớ cho bản thân mình mình: “Không nên xâm phạm đời tư thành viên của người khác, ai cũng luôn có thể có những bí mật nên phải giấu kín, không thể san sẻ với những người khác.




Video tương quan








Chia sẻ




Video Em hãy kể một kỉ niệm thâm thúy về một người bạn tri kỷ có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm ?


Một số hướng dẫn một cách rõ ràng hơn về Review Em hãy kể một kỉ niệm thâm thúy về một người bạn tri kỷ có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm tiên tiến và phát triển nhất .


Chia Sẻ Link Down Em hãy kể một kỉ niệm thâm thúy về một người bạn tri kỷ có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm miễn phí


Bạn đang tìm một số trong những ShareLink Download Em hãy kể một kỉ niệm thâm thúy về một người bạn tri kỷ có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nói tâm Free.

#hãy #kể #một #kỉ #niệm #sâu #sắc #về #một #người #bạn #thân #có #sử #dụng #yếu #tố #miêu #tả #và #miêu #tả #nói #tâm

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn